XEM SEX, PHIM SEX, TAI PHIM, XEM HOAT HINH, DOC TRUYEN, DOC TRUYEN SEX, DOC TRUYEN TEEN
  • Lượt Xem:
Có những cái đôi khi, con người ta không tài nào
hiểu nổị Chẳn hạn như: Những kẻ giàu, vợ đẹp, con
ngoan, gia đình hạnh phúc, danh vọng lừng lẫy, mà
lại ham muốn xác thịt một con người ở! Những kẻ
như thế, ông bà ta thường đặt cho họ cái tên kèm
theo mạng số: "lão bịnh", "thằng bịnh" hay "ông
bịnh". Cái tên nghe rất nghèo, nhưng lại chí lý đến
lạ.
Tại làng Bình Thuận, tỉnh HB, có một gia đình phú
ông rất giàu và rộng chi, thế cho nên ai cũng mong
được làm, kẻ ở người hầu của gia đình ông. Phú ông
có 3 vợ và 4 con, mỗi vợ ở riêng một nhà, nhưng cả
3 nhà đều xây gần nhau. Hai vợ đầu sanh được 2
cậu quý tử, và vợ ba, sanh được hai nàng công
chúa. Dĩ nhiên, vợ ba là người đẹp và trẻ nhất. Bà
không những đẹp nhất làng, mà còn được mệnh
danh "trăng ghen, nguyệt thẹn" khắp cả tỉnh. Do đó,
con bà cũng đẹp như tiên. Còn Phú ông thì sao? Tuy
đã 55, nhưng do học rộng, giàu có, thoải mái tinh
thần, sinh lý đầy đủ do đó, ông rất tráng kiện và
tinh khôi. Công việc trong gia đình thì ba bà chia
nhau cai quản, riêng tiền bạc và chọn người làm thì
ông lo.
Ngày nọ, người làm thân tín nhất của ông phải về
quê báo hiếu, bảo dưỡng cha mẹ già, do đó, ông cần
một người trung thành, thật thà để giao chức vụ
quản gia. Và hội tuyển người chính thức bắt đầu
vào một sáng chủ nhật đẹp trời. Giấy tuyển người
viết rõ: KHÔNG PHÂN BIỆT TUỔI TÁC HAY NAM NỮ.
CHỈ CẦN KHOẺ MẠNH, KHÔNG BỆNH TẬT, TRUNG
THÀNH, BIẾT GIỮ BÍ MẬT, lương sẽ là 100 quan
vàng một tháng, còn được cấp dưỡng nhà đủ lớn
cho gia đình 4 người cộng ăn, mặc mỗi ngày. Do đó,
trai, gái, già trẻ trong làng, ai ai cũng hân hoan đi
sắm bộ vía để xin việc.
Ngày tuyển người của gia đình ông phú hộ chẳng
khác nào ngày hội của cả làng. Ai ai, cũng rất tươm
tất từ dầu tới chân. Phía trên bục cao, phú ông ngồi
giữa, vợ cả và vợ hai ngồi bên tay phải, vợ ba cùng
hai con gái khoảng 14, 15 ngồi bên phải và đứng
sau ông là hai con trai. Người ta còn thấy, phía sau
lưng hai người con trai ông là một phòng nhỏ, được
làm bởi những phên lá tươi và có mái che, không ai
hiểu đó là phòng gì và dùng để làm gì. Một anh
người làm, quần áo cũng tươm tất không kém gì chỉ,
đứng ra, cầm sớ, gọi tên những người xin việc. Ai có
tên được gọi thì đứng lên, bước qua bên tráị Ai
không có tên thì phải rời quan phủ. Sau một tiếng,
người ta thấy chỉ còn lại 8 người, 4 đàn ông và 4
đàn bà. Khi đám đông giải tán, Phú ông bắt đầu bắt
tay vào việc tuyển chọn. Ông rất khái khí, không
chút độc tài, vòng đầu, loại 4, sẽ do các con quyết
định. Vòng 2, loại 2, sẽ do 3 bà quyết định, và vòng
ba, còn 2, sẽ do phú ông quyết định. Và cuối cùng,
có lẽ biết tính chồng chuộng hoa đẹp, nên các bà đã
loại bỏ phái yếu, chỉ còn lại 2 thanh niên vạm vỡ,
đẹp trai. Lúc này, phú ông bắt đầu làm việc.
- Anh Tây, anh bao nhiêu tuổi?
- Dạ bẩm ngài, con 32 ạ.
- Làm nghề gì?
- Dạ con làm nghề cân, đong thóc ạ.
- Có vợ con gì chưa?.
- Dạ có vợ và một con ạ.
- Con bao tuổi.
- Dạ, mới 2 ạ...
- Anh Đông, anh bao nhiêu tuổi?.
- Dạ bẩm ngài, con 35 ạ.
- Làm nghề gì?.
- Dạ con coi phu xe cho Thầy Độ làng bên ạ.
- Có vợ con gì chưa?.
- Dạ có vợ và 3 con ạ.
- Con bao tuổi.
- Dạ, 8, 6, 4 ạ...
Sau một lúc hỏi han xong, phú ông bèn bảo: anh
Tây vào phòng kia, cởi hết quần áo ra, cho bà và
ông coi có bịnh hoạn gì không, sau đó tới anh Đông,
cũng làm y như vậy. Anh Tây, ngại ngùng, nhưng
biết sao được, chả lẽ chỉ vì cái chuyện cởi quần áo
mà lại bỏ mất cơ hội nghìn vàng này sao? Nghĩ thế,
nên anh rất tự tin, bước vào phòng. Lúc này các cô
và các cậu đã bị phú ông cho về nhà, nên, ban giám
sát, chỉ còn lại ông và ba bà lớn nhỏ. Lúc anh Tây
vừa cởi áo ra, thì ba bà đều mắt sáng rỡ nhìn vào
hạ bộ anh Tây, với cái vòi voi thật dài, thật to, và
những đường gân trên bắp thịt, cứ cuồn cuộn gọi
mời. Không ai bảo ai, cả ba bà đều ngấm ngầm
chọn anh Tây. Đến lượt anh Đông, tuy vòi không dài
bằng, nhưng nước da đen sạm của anh cũng chứng
tỏ anh là người khoẻ mạnh và năng nổ. Tuy vậy,
khi bàn bạc, cả 3 bà đều quyết định chọn anh Tây.
Ngày hôm sau, gia đình anh Tây được cấp cho một
căn nhà cách nhà phú ông 10 mét. Từ đó, họ được
xem như người nhà, không phân biệt giàu sang.
Vào một tối giông bão, anh Tây vừa cộng sổ lúa gạo
xong, thì cô ba gọi vào phòng và hỏi: Tây này, Tây
có thấy ông của mợ đâu không? anh Tây thật thà:
hình như ông đang bên mợ hai đấy ạ, ông có nhắn
con là bảo mợ, đêm nay, ông về trễ. Cô Ba thở dài,
mắt long lanh: Chung chồng khổ lắm Tây ơi... chưa
nói dứt câu, những giọt nước mắt đã tuôn trào.
Động lòng, Tây lau nước mắt cho cô Ba và bảo:
Thôi, mợ nghỉ đi, đừng khóc, tối ông về. Cô ba nhân
dịp Tây đụng vào mình nên ngả hẳn vào ngực Tây
thì thầm: Tây ơi, em khổ lắm, đừng gọi em là mợ
xưng con khi có hai mình, chỉ xưng hô thế khi có
người xung quanh thôi Tây nhá. Vừa nói, tay cô vừa
vuốt ve bẹn hán của Tây. Trai sung, gặp bàn tay
điệu nghệ, mềm mại đụng vào, thằng nhỏ của Tây
nhảy dựng như phải bùa. Tây đỏ cả mặt không biết
nói sao, thoái lui thì tiếc và đứng yên thì họa. Do
vậy, Tây nắm lấy tay cô và bảo: Chắc cô sốt nên
tâm thần bất ổn, để Tây dìu mợ vào dường nhá.
"Vào giường", hai tiếng nghe đê mê chi lạ, thế là cô
Ba chịu liền. Nhưng, có lẽ trời không ban, nên vừa
lúc đó, Hiền, con gái lớn của mợ chạy vào nhà và
gọi:
- Mẹ ơi, Thày bảo Mẹ nấu trà đợi Thày đấy.
Nghe tiếng con, cả cô ba và Tây đều sợ xanh mặt,
may sao, Hiền ngây thơ bảo:
A, có anh Tây ở đây thì tiện quá, anh Tây ơi, anh
Tây qua phòng Hiền, dời dùm Hiền cái giường ra
góc khác, vì hiện giờ, nó nằm kế cửa sổ, đêm lạnh
quá, Hiền ngủ không được. Chụp lấy cơ hội, Tây liền
đi theo Hiền, mặc cô ba ngơ ngác, tiếc rẻ qua ánh
nhìn.
Phòng Hiền cách phòng cô ba 1 dãy hành lang, nơi
này, rất hiếm khi Tây được đặt chân tới do đó, từ
cây cối, đến cách trang trí đều rất lạ đối với Tây.
Hiền năm nay 16 tuổi, ngực hoa cau, dáng thon, tóc
dài, uyển chuyển. Khi bước, cả thân hình Hiền cùng
bước, ngực lên xuống sau lớp vải lục mỏng. Mông
ẩn hiện như núi, như trăng. Tây như người mất
hồn, một tay bị Hiền kéo, còn tay kia, vén những lá
cây mọc lòa xòa trước mặt. Phòng Hiền được chưng
bày rất giản dị, 1 đàn tì bà, một đàn tranh và bộ
bàn ghế tiêp khách. kế đó, là phòng ngủ, được ngăn
bởi một lớp lụa đào rất thơ...
Trí tưởng tượng của Tây chưa đi xa, đã bị Hiền kéo
về thực tại: Anh Tây phụ Em nha, em đếm 1, 2, 3 thì
anh kéo nó qua bên này nha...chưa đếm tới ba, thì
Tây đã kéo, thế nên Hiền bị té gọn vào lòng Tây,
mùi lài thoang thoảng cộng thêm đôi bồng đảo cạ
sát vào thịt nên Tây không cầm lòng được, choàng
vội, ôm Hiền vào lòng. Hiền e thẹn, nhưng hình như
không nỡ bước ra khỏi lòng Tây, phút e ấp như kéo
dài, hơi thở Tây đứt đoạn, nhưng, như có ma lực,
Tây bỗng choàng đứng dậy, và chạy ra khỏi phòng
Hiền. Tây cắm đầu chạy như đang trốn tránh một
sự thật tới gần. Tới đầu hè, Tây choàng tỉnh, và
bước chậm lại, tình cờ, lúc đấy, Tây đi ngang qua
phòng bà Hai, thấy trong phòng, 2 bóng người chập
chờn đè, ngả cùng tiếng rên phát, nghẹn tuôn qua kẽ
cửa. Sợ ông thấy, thì phiền, nên Tây vội núp vào
bụi, định bụng, khi ông xong, sẽ bước ngang phòng
để về với vợ, con. Đứng trong bụi, Tây nghe tiếng bà
hai rõ mồn một: Ôi, mình ơi, em khát mình lắm,
sâu, sâu nữa đi mình, đáp lại lời bà hai là những
tiếng phạch, phạch thịt chạm thịt dập dồn phát lớn.
Bỗng, bóng ông ngưng lại, và giọng ông rõ, nhỏ
vang lên: Thôi, anh mệt rồi, để hôm khác m&ig